Toà Giám mục Nha Trang 22 Trần Phú - HT 42 - Tp. Nha Trang - Khánh Hoà - Đt. (84) 58.3523842 - Fax (84) 58.3522494
Rss Feed

Suy niệm Thánh Vịnh 79 - Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Đoàn chiên của Thiên Chúa kêu cầu ‘chủ chăn’: xin hãy lắng tai nghe… xin giãi sáng hiển linh… đến cùng chúng con… xin phục hồi chúng con. Tại sao Chúa không nghe lời chúng con kêu cầu nữa? Tại sao cơm con ăn là châu lụy, nước con uống là suối lệ? Tại sao địch thù chúng con vui mừng vì chúng con quỵ ngã?
Suy Niệm Thánh Vịnh 79    
1 Phần ca trưởng. Điệu : Bông huệ chứng tri. Của ông A-xáp. Thánh vịnh.
2          Lạy Mục Tử nhà Ít-ra-en,
            Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giu-se n
            hư chăn giữ chiên cừu, xin hãy lắng tai nghe !
            Ngài là Đấng ngự trên các thần hộ giá,
3          xin giãi sáng hiển linh cho dòng dõi Ép-ra-im,
            Ben-gia-min và Mơ-na-se được thấy.
            Xin khơi dậy uy dũng của Ngài,
            đến cùng chúng con và thương cứu độ.
 
4          Lạy Thiên Chúa, xin phục hồi chúng con,
            xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
            để chúng con được ơn cứu độ.
 
5          Lạy CHÚA là Chúa Tể càn khôn,
            đến khi nao Chúa còn nóng giận,
            chẳng màng chi lời dân Chúa nguyện cầu ?
6          Cơm Ngài cho ăn chỉ là châu luỵ,
            nước Ngài cho uống là suối lệ chứa chan.
7          Ngài đã khiến chúng con thành cớ
            cho lân bang cãi cọ tranh giành,
            cho thù địch nhạo cười chế giễu.
 
8          Lạy Chúa Tể càn khôn, xin phục hồi chúng con,
            xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
            để chúng con được ơn cứu độ.
9          Gốc nho này, Chúa bứng từ Ai-cập,
            đuổi chư dân, lấy chỗ mà trồng,
10         Chúa khẩn hoang bốn bề quang đãng,
            cho bén rễ sâu và lan rộng khắp nơi.
11         Bóng um tùm phủ xanh đầu núi,
            cành sum sê rợp bá hương thần,
12         nhánh vươn dài tới phía đại dương,
            chồi mọc xa đến tận miền Sông Cả.
 
13         Tường rào nó, vậy sao Ngài phá đổ ?
            Khách qua đường mặc sức hái mà ăn !
14         Heo rừng vào phá phách,
            dã thú gặm tan hoang.
 
15         Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại,
            tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem,
            xin Ngài thăm nom vườn nho cũ,
16         bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng,
            và chồi non được Ngài ban sức mạnh.
17         Những người đã hoả thiêu chặt phá,
            Ngài nghiêm sắc mặt là chúng phải tiêu tan.
18         Xin giơ tay bênh vực Đấng đang ngồi bên hữu
            là con người được Chúa ban sức mạnh.
19         Chúng con nguyền chẳng xa Chúa nữa đâu,
            cúi xin Ngài ban cho được sống,
            để chúng con xưng tụng danh Ngài.
 
20         Lạy CHÚA là Chúa Tể càn khôn,
            xin phục hồi chúng con,
            xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
            để chúng con được ơn cứu độ.
 
Đoàn chiên của Thiên Chúa kêu cầu ‘chủ chăn’: xin hãy lắng tai nghe… xin giãi sáng hiển linh… đến cùng chúng con… xin phục hồi chúng con. Tại sao Chúa không nghe lời chúng con kêu cầu nữa? Tại sao cơm con ăn là châu lụy, nước con uống là suối lệ? Tại sao địch thù chúng con vui mừng vì chúng con quỵ ngã?
Vườn nho của Thiên Chúa trước đây là đối tượng chăm sóc của Ngài...nhớ lại những điều thiện hảo của ngày xưa giúp gợi lên lòng tín thác trong lời cầu nguyện. Giờ đây, bị bỏ hoang tàn. Xin trở lại… xin ngó xuống mà xem… xin Ngài thăm nom vườn nho cũ, bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng… cúi xin Ngài ban cho được sống… để chúng con được ơn cứu độ!
 
Cùng Đọc Với Dân Israel
‘Lạy Mục Tử nhà Israel, xin hãy đến cứu độ đoàn chiên Ngài…’ Hình ảnh thật đẹp của người mục tử chăm sóc những con chiên và dẫn đưa đến đồng cỏ xanh tươi. Vị Vua tuyệt vời của Israel chính là Vua Đavít, cậu bé chăn chiên ở Bêlem. Nhưng này đây, chính Thiên Chúa đích thân được gọi là Mục Tử như biết bao nhiêu ngôn sứ đã loan báo (Gr 31,10; Is 40,11; Ed 34).
‘Cây Nho mà tay Ngài đã trồng’. Một hình ảnh nữa cũng thật đẹp trong truyền thống: cây nho là một trong những cây trồng đòi hỏi nhiều chăm bón nhất. Tình yêu của người trồng nho dành cho vườn nho của mình là hình ảnh tình yêu của Thiên Chúa (Is 5,1-7; Gr 2,21; 5,10; 12,10; Ed 15,1-8; Hs 10,1).
 
Cùng Đọc Với Đức Giêsu
Ta chính là mục tử nhân lành. Ta biết chiên của Ta (Ga 10,14). Thầy là cây nho, anh em là cành (Ga 15,5). Điệp khúc của Thánh vịnh:
Lạy CHÚA là Chúa Tể càn khôn,
xin phục hồi chúng con,
xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
để chúng con được ơn cứu độ
Chính Đức Giêsu là lời đáp trả của Thiên Chúa cho lời nguyện xin trên. Danh ‘Giêsu’ có nghĩa là Thiên Chúa cứu độ. Và Đức Giêsu chính là khuôn mặt của Thiên Chúa, khuôn mặt duy nhất mà chúng ta có thể nhìn thấy. ‘Thiên Chúa không bao giờ có ai thấy cả, nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết’ (Ga 1,18). ‘Xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời…Đức Giêsu là khuôn mặt tươi cười của Thiên Chúa với những tội nhân, là khuôn mặt cứu độ. ‘Vì Tôi không đến để để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi’ (Mt 9,12).
 
Cùng Đọc Với Người thời Nay
Thánh vịnh này là một lời khẩn xin mang tính cộng đoàn. Lạy Chúa, chúng con đang sầu khổ, xin cứu thoát chúng con! Nên cầu nguyện thánh vịnh này ở số nhiều, nhân danh tất cả những ai đang phải trong cảnh ‘cơm ăn là châu lụy’.
Cho đến khi nào. Lạy CHÚA là Chúa Tể càn khôn,/ đến khi nao Chúa còn nóng giận,/ chẳng màng chi lời dân Chúa nguyện cầu? Quả là những câu hỏi bạo dạn! Thiên Chúa không chỉ ngạc nhiên trước những thắc mắc của chúng ta, nhưng chính Ngài còn là Đấng khơi gợi lên những điều ấy. Những câu hỏi tại sao? Tại sao tất cả những điều dữ xảy ra trong thế giới? Lạy Chúa, xin khơi dậy uy dũng của Ngài và đến cứu độ chúng con. Chúng ta còn nhớ một bài thánh ca Mùa Vọng: Lạy Chúa, xin hãy đến! Thế giới vắng bóng Thiên Chúa là một thế giới buồn. Mầu Nhiệm Nhập Thể mà chúng ta sắp cử hành dịp Giáng Sinh là việc Thiên Chúa đến, việc Tình Yêu đến trong thế giới này. Noël không chỉ là mừng ngày sinh nhật của một trẻ thơ. Đó là hiện thực hóa trong thế giới hôm nay, việc Thiên Chúa đến, Đấng luôn luôn muốn sinh ra nơi đây.
Khủng hoảng thế giới…khủng hoảng Giáo HộiTường rào nó, vậy sao Ngài phá đổ?           Khách qua đường mặc sức hái mà ăn! Heo rừng vào phá phách, dã thú gặm tan hoang. Có bịt mắt lại cũng chẳng ích gì. Không phải chỉ thời nay dân Chúa mới rơi vào tình cảnh khủng hoảng. Ngày xưa, nơi dân tộc Israel, đã có thời chia rẽ giữa những chi tộc miền Bắc và miền Nam: hầu như luôn luôn có tranh chấp giữa Nam-Bắc, giữa giàu-nghèo…cuộc tranh chấp giữa các tầng lớp xã hội, giữa những quan điểm tôn giáo đối lập, giữa các sắc dân, giữa cha mẹ và con cái…Không còn gì được bảo vệ nữa: tường rào đã bị ngã đổ, và người ta đến phá hoại.
Đứng trước thực tế đó, tác giả thánh vịnh, dầu đau khổ nhưng không thất vọng, ông cầu nguyện. Ông thưa lên Chúa: Lạy Chúa…xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời…xin tươi cười nhìn đến chúng con. Và chắc chắn lời cầu nguyện sẽ được nhậm lời, vì ông đoan hứa: Chúng con nguyền chẳng xa Chúa nữa đâu, cúi xin Ngài ban cho được sống, để chúng con xưng tụng danh Ngài.
 
Noël Quesson, 50 Psaumes pour tous les jours, Tome I
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê chuyển dịch
 
Từ khóa:

chúng con, tại sao