Toà Giám mục Nha Trang 22 Trần Phú - HT 42 - Tp. Nha Trang - Khánh Hoà - Đt. (84) 58.3523842 - Fax (84) 58.3522494
Rss Feed

Chuỗi Mân Côi là dây ràng buộc con với Mẹ, là cuốn phim kỷ niệm con đường hy vọng của Mẹ: âu yếm từ ở Bêlem, khắc khoải như bên Ai Cập, trầm lặng như thời Nazareth, lao động như trong xưởng mộc, sốt sắng như tại đền thờ, cảm động lúc Chúa giảng, đau khổ bên thánh giá, vui mừng lúc phục sinh, làm tông đồ bên thánh Gioan. Tóm lại, Chúa sống trong Mẹ, Mẹ trong Chúa, hai cuộc đời chỉ là một. Ðừng bỏ chuỗi Mân Côi Mẹ đã trao và nhắn nhủ con sống như Mẹ, với Mẹ, nhờ Mẹ, trong Mẹ. Không gì quý bằng món quà lòng Mẹ Maria tặng cho chúng ta: Chúa Giêsu, món quà quý nhất. Chính lòng Ðức Mẹ cũng quý nhất vì: "Giêsu con lòng Bà".

ĐỨC MẸ MARIA

Mẹ nghèo khó,
nhưng Mẹ ban cho ta kho tàng trọng nhất:
chính Chúa Giêsu, Ðấng ban mọi ân sủng.


12536 giang xa 5
Tượng Đức Mẹ Fatima trong căn phòng riêng của ĐHY PX Nguyễn Văn Thuận tại Roma

910. Không có mẹ, dù mọi người lo lắng bảo đảm đến đâu, em bé cũng không đi theo. Nhưng đi với mẹ, băng rừng, vuợt suối, đói rét, em vẫn đi. Trong cuộc chiến, bao nhiêu bà mẹ chết rồi, con vẫn lê lết một bên. Trên đường hy vọng, con nắm tay Mẹ Maria; có Mẹ, đã đủ cho con rồi, con không cô đơn. Mẹ là "nguồn sống, là an vui, là hy vọng của chúng con".

911. Trẻ em chỉ cần mẹ. Vắng bóng mẹ, trẻ khóc nức nở, không ai dỗ được, cho nó kẹo bánh, quà đẹp, hay vàng ngọc nó cũng vứt đi. Nó chỉ vui tươi lại khi gặp mẹ. Con phải trở nên như trẻ em, để hiểu biết và yêu mến Mẹ Maria.

912. Tình yêu Mẹ như làn gió mát, như hạt sương mai, làm tâm hồn quằn quại khao khát an bình, được êm dịu ủi an.

913. "Ðây là Mẹ con" (Ga 19,27). Sau phép Thánh Thể, Chúa không thể trối gì hơn cho con. Mẹ đã đạp đầu con rắn, Mẹ sẽ giúp con chiến thắng ma quỷ, thế gian, xác thịt. Mẹ sẽ ban ơn cho con giữ vững lý tưởng cao cả Chúa đã đặt vào lòng con.

914. Ðứa con có bệnh tật, xấu xí, người mẹ vẫn thương yêu. Dù con nguội lạnh, tội lỗi, phản bội, con hãy phó mình trên tay Mẹ. "Chúa Giêsu trối: "Ðây là Mẹ con!" (Ga 19,27), nỡ nào Mẹ bỏ con.

915. Lúc ngã sa, con hãy khiêm tốn, khóc lóc với Mẹ, vì con đã giết chết con Mẹ, Mẹ sẽ đón nhận con. Gioan, Mẹ cũng nhận, người trộm lành, Mađalêna, Mẹ cũng nhận làm con Mẹ.

916. Mẹ Maria là sách "Phúc Âm sống", "cỡ nhỏ", "bình dân", hơn tất cả các sách vừa tầm con.

917. Muốn biết Mẹ tốt đẹp chừng nào, con hãy nhớ Mẹ là Mẹ Chúa Ngôi Hai cao cả, toàn năng: Phúc cho con biết mấy vì Ngài cũng là Mẹ của con. Nếu không có lời tăn trối của Chúa Giêsu, con không thể hiểu được.

918. Muốn nên thánh, con hãy bắt chước trẻ thơ; nó không hiểu lý thuyết gì, nhưng nó nhìn mẹ nó, nó làm theo mẹ nó, nó tin mẹ nó biết tất cả, làm đúng tất cả. Nhìn Mẹ Maria, làm như Mẹ Maria, con sẽ nên thánh.

919. Ðọc kinh cầu Ðức Mẹ là cách đơn sơ Hội Thánh dạy con hiểu và nhớ các tước hiệu, quyền năng, nhân đức, lòng yêu thương của Mẹ. Càng nhìn Mẹ, con càng sung sướng, hy vọng cho phận mình đang chiến đấu vất vả và con kêu Mẹ như trẻ thơ: "Cầu cho chúng con! Cầu cho chúng con!"

920. Với tâm tình thánh thiện, hãy ghi vào lòng mà suy niệm, mấy lời vắn tắt diễn tả cuộc đời Mẹ để yêu mến và bắt chước:
"Này tôi là tôi tá Chúa": Ecce.
"Xin vâng": Fiat.
"Linh hồn tôi ngợi khen Chúa": Magnificat (x. Lc 1,38-46).

921. Phản ứng đầu tiên của trẻ thơ là gọi: "Mẹ ơi! Mẹ!" khi lo sợ, khi lúng túng, khi đau buồn. Tiếng Mẹ là tất cả cho nó. Con hãy năng gọi: "Mẹ, Mẹ ơi! Con yêu mến Mẹ, Mẹ là tất cả của con".

922. Chuỗi Mân Côi là dây ràng buộc con với Mẹ, là cuốn phim kỷ niệm con đường hy vọng của Mẹ: âu yếm từ ở Bêlem, khắc khoải như bên Ai Cập, trầm lặng như thời Nazareth, lao động như trong xưởng mộc, sốt sắng như tại đền thờ, cảm động lúc Chúa giảng, đau khổ bên thánh giá, vui mừng lúc phục sinh, làm tông đồ bên thánh Gioan. Tóm lại, Chúa sống trong Mẹ, Mẹ trong Chúa, hai cuộc đời chỉ là một. Ðừng bỏ chuỗi Mân Côi Mẹ đã trao và nhắn nhủ con sống như Mẹ, với Mẹ, nhờ Mẹ, trong Mẹ.

923. Không gì quý bằng món quà lòng Mẹ Maria tặng cho chúng ta: Chúa Giêsu, món quà quý nhất. Chính lòng Ðức Mẹ cũng quý nhất vì: "Giêsu con lòng Bà".

924. Chúa Giêsu đã chỉ rõ cho chúng ta mẫu gương để theo:
Ðức Chúa Cha: "Hãy nên trọn lành như Cha các con trên trời là Đấng Trọn Lành" (Mt 5,48).
Nhưng vì không ai thấy Cha trên trời, nên Chúa Giêsu đã chỉ chính mình Ngài: "Ai thấy Thầy, thì thấy Cha" (Ga 14,9). Và rồi để giúp chúng ta sống như Ngài, Chúa cho một mẫu gương dịu hiền âu yếm, Mẹ Maria: Ðây là Mẹ con" (Ga 19,27).

925. Con thơ bắt chước mẹ tất cả, dù khó khăn nguy hiểm, vì mẹ là thần tượng, là tất cả. Vì yêu mẹ, tin mẹ; xem mẹ uống thuốc, con uống theo; mẹ đi ở tù, con vào theo. Mẹ Maria là tấm gương sáng vừa tầm con, con hãy mô phỏng gương Mẹ. Chúa Ba Ngôi không thể làm một tâm hồn thánh thiện hơn được.

926. Mẹ nêu gương ẩn dật khiêm cung, nhưng đồng thời Mẹ luôn luôn hiện diện phục vụ. Mẹ không ra mặt, không lên tiếng, nhưng Mẹ hằng ở gần bên Chúa Giêsu: Hãy sống trọn vẹn cho Chúa Giêsu đang ở trong con.

927. Chúa Giêsu đang tiếp tục sống và hành động trong Hội Thánh vì thế Mẹ Maria hiện diện trong Hội Thánh và trong con. Mẹ Maria cũng hiện diện trong Hội Thánh và trong con. Vì Mẹ là Mẹ Hội Thánh và Mẹ con.

928. Những lúc vinh hiển của đời Chúa Giêsu: trên núi Taborê, khi vào thành Giêrusalem, lúc làm phép lạ... Mẹ ở trong bóng tối. Những giây phút nguy hiểm, đau buồn nhất, Mẹ can đảm hiện diện: lúc di tản sang Ai Cập, trên đường tử nạn bi thảm, dưới thánh giá, trong nhà tiệc ly. Mẹ không sống cho Mẹ, chỉ sống cho Chúa, cho công cuộc cứu chuộc.

929. Cùng cầu nguyện dọn mình với các Tông Ðồ, giúp các Tông Ðồ lãnh nhận Chúa Thánh Thần, Mẹ đã chuẩn bị, đã chứng kiến ngày công khai hóa Hội Thánh, cũng như Mẹ đã sinh Hội Thánh trong Chúa Giêsu. Mẹ thực là Mẹ Hội Thánh.

930. Mẹ có thể hiện ra nơi đô thị, giữa những nhà chọc trời, trong các Vương Cung Thánh Ðường, cho các nhân vật quan trọng, các nhà thần học. Nhưng Mẹ đã chọn nơi hoang vu, núi đồi, xa vắng, với những kẻ chất phác. Vì Mẹ muốn đến với những người không ai thèm đến, đến những chỗ không ai muốn đến. Mẹ muốn con cùng đến với Mẹ.

931. Mẹ thiếu tất cả những gì trần gian cho là hạnh phúc. Ðọc kinh "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa", con thấy Mẹ như một vực sâu "thấp hèn", "tôi tá", "người hèn mọn", "người đói khát". Nhưng Chúa đã nhìn đến vực thẳm ấy và với lòng thương xót, đã làm cho Mẹ "đầy ơn phước", nghĩa là đầy Chúa.

932. Mẹ Maria nghèo khó, không tiền không bạc, có lúc không nhà cửa, không ghế bàn, Mẹ không biết giảng, nhưng Mẹ có một món quà quý nhất để cho:
- Các mục tử Bêlem,
- Ba vị đạo sĩ phương đông,
- Simêon và Anna ở đền thánh,
- Nhân loại ở Golgotha (x. Mt 2,11; Lc 2,16; Ga 19,25-27).
Mẹ đã thinh lặng cho họ Chúa Giêsu, món quà mà chỉ Mẹ có, món quà ấy giảng thay cho Mẹ, vì đó là Ngôi Lời.

933. Sự hy sinh toàn hiến của Mẹ càng cao quý khi Mẹ phó thác cho Chúa trọn vẹn. Đi ngược lại các ước nguyện của các thiếu nữ thời ấy. Mẹ đã quyết sống đồng trinh. Chúa đã ban cho Mẹ cả hai: vừa đồng trinh vừa là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ nhân loại.

934. Lòng con rộng bao la, nhưng túi con có giới hạn, chỉ có một món quà con có thể cho luôn, một quà tặng quý không ai có thể mua nổi, một quà tặng tốt không ai sánh bằng: hãy cho họ Chúa Giêsu như Mẹ Maria.

935. Tràn trào nước mắt, con đến với Mẹ an ủi kẻ âu lo; đau khổ ê chề, con đến với Mẹ phù hộ các giáo hữu; tội lỗi ngã sa, con đến với Mẹ bầu chữa kẻ có tội. Chính con, cũng hãy trở thành một Maria khác, lòng con hãy giống lòng Mẹ, để đón tiếp mọi người đến trú ẩn và con cũng sẽ là nguồn sống, là an vui, là hy vọng của anh em.

936. Mẹ hoàn toàn sống cho Chúa Giêsu, sứ mạng của Mẹ là đồng công cứu chuộc với Chúa Giêsu... Tất cả vinh dự của Mẹ là do nơi Chúa Giêsu. Mẹ không là gì cả, nếu con Mẹ không phải là Chúa Giêsu, nếu cả cuộc đời Mẹ không dành trọn cho Chúa Giêsu. Ðời con cũng không là gì cả nếu tách lìa khỏi Chúa Giêsu.

937. Con hãy tìm giá trị của một đời sống thiêng liêng, một linh đạo sâu xa nơi Mẹ Maria. Mẹ hoạt động, nhưng tất cả mọi cử chỉ và tư tưởng, dù vụn vặt nhất, cũng vì Chúa Giêsu. Mẹ không thể có một giây phút mà ngoài Chúa Giêsu được. Mẹ có một đời sống nội tâm sâu sắc vô tận. Trong Mẹ, hoạt động và chiêm niệm không tách lìa nhau: chiêm niệm giữa hoạt động, hoạt động do chiêm niệm.

938. Lối phản chứng trung thực nhất, cuộc cách mạng lớn lao nhất trong lịch sử loài người, Mẹ Maria đã làm với Chúa Giêsu, trong chính mình: không đập đổ, không tiêu diệt, không hủy bỏ lề luật, nhưng để hoàn thành lề luật. Mẹ đã hy sinh để giây phút lịch sử được thực hiện: Tân Ước đã được thực hiện thay thế Cựu Ước.

939. Con thích phiêu lưu, hãy bước theo đời Mẹ. ĐờiMẹ  là "một cuộc hành trình phiêu lưu trong đức tin", chỉ biết phó thác mọi sự trong tay Chúa, và tiến đi từ máng cỏ đến Ai Cập, từ Nazareth đến Golgotha... Cứ tin mà đi. Phiêu lưu vô cùng bảo đảm!

940. Bất cứ ở đâu con cũng hãy cứ noi gương Mẹ Maria, trao ban Chúa Giêsu cho thế gian... Ðiều cần không phải là nơi chỗ, vì lần đầu tiên, trong chuồng bò, Mẹ đã cho các mục tử Chúa Giêsu. Nhưng điều cần là con phải sống bác ái, hiệp nhất vì lúc ấy mới có Chúa Giêsu ở giữa con. Ðời con phải là một lễ Giáng Sinh liên lỉ, mang Chúa Giêsu đến cho mọi người.

941. Tâm hồn con trẻ trung, muốn sống rất trung thực, con hãy bắt chước Mẹ. Trong Mẹ không có cái "tôi" nữa, không còn tì vết của con người cũ. Mẹ vô nhiễm và đầy tràn Chúa đến nỗi không thể nói đến Mẹ Maria mà không nghĩ đến Chúa Giêsu.

942. Không Thiên Chúa, con hoàn toàn trống rỗng, cô đơn, khốn nạn. Mức độ sung mãn hạnh phúc của con tùy thuộc mức độ con kết hiệp với Thiên Chúa. Mẹ Maria hoàn toàn hướng về Thiên Chúa. Ngài thấy Mẹ là thụ tạo toàn hảo như ý Ngài. Mọi sự tốt đẹp của Thiên Chúa biểu lộ cách trong sáng nhất trong Mẹ.

943. Mẹ Maria là hiện thân của sự nghèo khó; Mẹ sống nghèo cách tự nhiên, vui vẻ. Mẹ yêu mến cuộc sống nghèo, vì lòng Mẹ giàu, kho tàng Mẹ lớn. Mẹ nghèo nhất, nhưng Mẹ đẹp nhất, vì Mẹ đẹp với vẻ đẹp của Chúa ban. Có gì nghèo bằng thiên nhiên, mà lại đẹp như thiên nhiên: từ ái như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời, óng ánh như hạt sương, dễ thương như chim sẻ, thơm tho như cành huệ (x. Kh 12,1).

944. Càng cảm thấy mình bất lực, càng thêm đau khổ. Dưới chân thánh giá, Mẹ bất lực hoàn toàn; nhìn con thân yêu, lòng Mẹ càng tan nát. Nhưng Mẹ đứng vững, để Mẹ ấp ủ con những khi con cảm thấy bất lực trước đau khổ.

945. Dưới chân thánh giá, Mẹ Maria đạt đến mức độ anh hùng của mọi nhân đức: hiền lành, khiêm nhượng, thinh lặng, nhẫn nại, tin tưởng, cậy trông, yêu mến.
Mẹ nghèo trơ trọi vì mất cả con ruột là Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm người.
Mẹ mến Chúa đến độ có thể hiến dâng cả mạng sống mình hiệp với máu Con để cứu chuộc nhân loại.
Mẹ "chịu tử đạo" vì không được chết theo con.
Mẹ tin cậy vững vàng trước điều thiên hạ cho là thất bại, sụp đổ hoàn toàn: Chúa chết!

946. Khi lạc mất Chúa Giêsu, Mẹ đau khổ tìm con, chính lúc đó tình yêu của Mẹ biểu lộ rất rõ rệt (x. Lc 2,48).
Khi con không còn được bao bọc bằng bầu khí huynh đệ thánh thiện, lúc hầu như con mất Chúa rồi, chính đó là lúc Chúa Giêsu trắc nghiệm tình yêu của con đối với Chúa có thành thực không!

947. Ai mến Mẹ thì yêu thích chuỗi Mân Côi. Bởi vì chỉ có người yêu mới lặp đi lặp lại một chuyện, một lời mà không biết nhàm chán.

948. Mẹ Maria không chỉ nhìn Chúa Giêsu, Mẹ nhìn bà Isave, nhìn Gioan, nhìn đôi tân hồn ở Cana... Con hãy có cái nhìn của Mẹ: nhìn Chúa, nhìn người.

 

Đường Hy Vọng - Ðức Mẹ Maria
Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận


Từ khóa:

n/a