Toà Giám mục Nha Trang 22 Trần Phú - HT 42 - Tp. Nha Trang - Khánh Hoà - Đt. (84) 58.3523842 - Fax (84) 58.3522494
Rss Feed

Thi Ca Cầu Nguyện - Số 81

Câu Lạc Bộ Thi Ca Cầu Nguyện xin chia sẻ đến Quý Độc Giả cảm nghiệm Tin Mừng (Mc 7, 31 - 37), qua các bài thơ:

  THƠ - TIN MỪNG CN XXIII TN-B
Ép-Pha-Tha     Nguyễn Sông Núi
Hãy Mở Ra     Lm. Khuất Dũng sss
Ép-Pha-Tha! Hãy Mở Ra!     Nt Bích Ngọc
Quyền Năng Chữa Lành     Scholastica
Mở Tai Mở Lưỡi     Cát Vàng
Hãy Mở Ra     Song Lam
Đổi Đời     Hương Sion
Ép-Pha-Tha     Đỗ Văn
Nguyện Cầu     Vincent Khánh Trần
Chữa Người Câm Điếc     Giuse Nguyễn Văn Sướng
Ép-Pha-Tha     Hạt Nắng
Tình Hiệp Thông     Bâng Khuâng Chiều Tím
Xin Chữa Lành Con     M. Madalena Hoa Ngâu
Chữa Lành Con – Chúa Ơi!     Nắng Sài Gòn
Chúa Ơi – Xin Chữa Lành!     AP. Mặc Trầm Cung
VẦN THƠ  CÔNG GIÁO
Thánh Thể - Sự Hiện Diện Đích Thực    Lm. Khuất Dũng sss
Chúa Chiên    Nguyễn Sông Núi
Tiếng Chuông Thánh Đường    Thế Kiên Dominic
Họ Hết Rượu Rồi    Đỗ Văn
Điên Giữa Loài Người    Vũ Thủy
Mừng Sinh Nhật Mẹ    Rafael-Faustina H
Gương Cầu Nguyện    Scholastica
Phá Xây Hình tượng   Cát Vàng
Khi Con Tim Trở Chứng   Hoàng Công Nga
Cái Tôi Và Cái Tội   Jos. Cao Thành Thái
 
 
ÉP-PHA-THA
"Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông,
đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng
mà bôi vào lưỡi anh."(Mác-cô 7:33)
 
Dân tình đem đến cho Ngài
Anh chàng vừa điếc, ngọng dài lâu nay
Để nài xin Chúa đặt tay
Chữa lành nan tật thảm thay cuộc đời
Giê-su xúc động nhận lời
Kéo riêng một chỗ, xa rời đám đông
Lặng thầm ngước mắt lên không
Người hô: "Hãy mở ra, ông bệnh này."
Tức thì phép lạ vơi đầy
Yêu cầu giữ kín việc Thầy thi ân
Nhưng vì vui sướng, dạ lâng
Tin mừng đồn đãi, bất vâng lệnh truyền
Họ ca tụng Đấng uy quyền
Bao la hạnh phúc tinh tuyền biết ơn!
 
Nguyễn Sông Núi -  Sept. 4, 2012
 
 
HÃY MỞ RA!
CN 23 TN B ; Mc 7, 31- 37
 
Tình huynh đệ Cha con thân thiện
Mối quan tâm nhạy bén xót xa
Nồng nàn thắm thiết đậm đà
Trái tim quảng đại bao la hải hà
 
Không  ghê sợ lánh xa gớm ghiếc
Cùi,  mù lòa, câm, điếc…thiệt thòi
Chẳng ai nhớ đến đơn côi
Bao người khốn khổ lẻ loi não nùng
 
Thật hạnh phúc tưng bừng hoan lạc
Mắt tối thui tức khắc thấy đường
Đặt tay ban phép khôn lường
Quyền năng Thiên Chúa tình thương vô vàn
 
Lập bí tích vũ hoàn qui tụ
Này nước, dầu, bánh, rượu… ruộng nương
Chúa dùng chất liệu thông thường
Chuyển thông thánh hóa tỏa hương tốt lành
 
Sống cởi mở thực hành tuyên hứa
Quyết tâm gieo Lời Chúa hân hoan
Mở tai, mũi, miệng… toàn thân
Đời con đón nhận thánh ân dập dồn
 
Giải thoát hết tâm hồn héo úa
Chúa quyền năng muôn thuở vang xa
EPHATA  “Hãy mở ra”!
Ngập tràn Sự Sống chan hòa nguồn vui.
 
Lm. Khuất Dũng sss
 
 
EP-PHA-THA! HÃY MỞ RA !
(Mc 7, 31-37)
 
Chúa rảo khắp con đường dương thế
Tình yêu Người chẳng kể nơi nao
Kìa miền Thập Tỉnh Chúa vào
Ban muôn ơn phúc dạt dào ơn thiêng
 
Người ngọng điếc ưu phiền năm tháng
Dân chúng đang khẩn khoản nài xin
Chúa thương ghé mắt đoái nhìn
Ra tay cứu giúp trong tình hiệp thông
 
Kéo ra khỏi đám đông vây bủa
Một mình anh với Chúa phút giây
Tai anh Chúa đặt ngón tay
Lưỡi anh Chúa cởi nút dây trói cầm
 
Chúa ngước mắt khẽ rên một tiếng
Dâng Cha lời khẩn nguyện thiết tha
«Ép- pha- ta! Hãy mở ra!»
Ô hay lời Chúa thật là quyền uy!
 
Tai mở ra lưỡi như hết buộc
Tâm hồn anh đã được canh tân
Mắt anh rướm lệ tri ân
Giêsu mục tử chủ chăn nhân lành
 
Tiếng anh vọng trời xanh da diết
Gọi lòng người tha thiết vang lên
Chúa ơi tình Chúa vô biên
Trải muôn dân nước vững bền muôn nơi
 
Sáng danh Chúa trên trời dưới thế
Muôn ngàn đời vạn tuế suy tôn
Xin thương mở trái tim con
Suốt đời yêu Chúa lòng son sáng ngời.
 
Nt. Bích Ngọc
 
 
QUYỀN NĂNG CHỮA LÀNH
(CN 23 TN B – Mc 7, 31-37)
 
Ai điếc lác mau mau bước tới
Kẻ mù lòa phấn khởi mừng vui
Người què, kẻ ngọng, hủi cùi
Ai đang mệt mỏi buông xuôi đời mình.
 
Vì chính Đấng Công Minh quyền phép
Sứ ngôn xưa đã chép về Người
Hôm nay rực rỡ sáng tươi
Đến đem ân phúc chữa người khổ đau.
 
Tình của Chúa cao sâu biết mấy
Đến trần gian thánh tẩy ban ân
Chữa lành cứu vớt muôn dân
Ai mong lành bệnh chỉ cần lòng tin.
 
Tin thực sự chứng minh đời sống
Thực hành Lời kính trọng tha nhân
Làm lành lánh dữ biện phân
Đó người mắt sáng tay chân lặn lành.
 
Lời Chúa dạy thi hành tỉ mỉ
Hết ngọng câm chân lý rao truyền
Bởi bằng cuộc sống ngôn tuyên
Lời Người diễn tả năng quyền thánh thiêng.
 
Xin Chúa giúp con liên kết với
Chữa lành con đổi mới tâm can
Giúp con luôn sống sẵn sàng
Thực hành Lời Chúa gieo an rắc hòa.
 
Scholastica
 
 
MỞ TAI MỞ LƯỠI
 (CN XXIII TN-B - Mc 7,31-37)
 
Chúa thấu hiểu điếc câm thua thiệt
Tai lưỡi mềm sáng việc Chúa Cha
Ép-pha-ta! Hãy mở ra!
Tai tinh lưỡi bật tụng ca ân lành.
 
Dân kinh ngạc đồng thanh thán phục
Việc Chúa làm ngoạn mục tốt xinh
Mỗi người nhân vị huyền linh
Tương giao riêng biệt mối tình uyên thâm.
 
Câm người khác hòa âm lạc điệu
Điếc chính mình không hiểu tha nhân
Bản nhạc giao hưởng canh tân
Tay Giê-su chạm tim ngân giải hòa.
 
Quyền năng Chúa thứ tha tội lỗi
Bao năm con cằn cỗi điếc câm
Kéo riêng niềm nỗi lặng thầm
Mình con với Chúa tĩnh tâm mở lòng.
 
Tai nhạy cảm lắng dòng Kinh Thánh
Tiếng tha nhân biết chạnh đoạn trường
Lưỡi thông nước miếng Chúa thương
Tuyên lời đoan chính tán dương Chúa Trời.
 
Cảm tạ Chúa diệu vời tình nghĩa
Yêu từng người thấm thía hồng ân
Cộng đoàn hội nhập thiết thân
Tình người tình Chúa muôn dân ngợi mừng.
 
Cát Vàng
 
 
HÃY MỞ RA
(Mc 7,31-37)
 
Người nói “Ep-pha-tha”
Nghĩa là “Hãy mở ra”
Lập tức tai người điếc
Nghe được Lời hằng sống.
Lập tức môi người câm
Mở lời ca khen Ngài.
Thế là họ rỉ tai
“Ông ấy làm việc gì?
Cũng đều tốt đẹp cả”
Rồi tiếng lành đồn xa
Bao nhiêu người hối hả
Lập tức đi tìm Ngài.
 
Lạy Thiên Chúa Ngôi Hai
Cho con biết mở tai
Hiểu được lời Chúa nói
Cho con biết mở môi
Nói lời nhân danh Ngài.
Biết bao lần nghe thấy
Mà như câm như điếc
Biết bao lần nghe biết
Mà lại hóa như câm
Vì cái điếc của đức tin
Cứ chai lì trong cố chấp
Vì cái câm của lòng mến
Không đến cùng anh em
 
Chúa ơi, xin thương xem
Căn bệnh của thời đại
Xin Ngài thương nhìn lại
Chữa lành và tha thứ.
Xin Ngài đừng trách cứ
Yêu Chúa chỉ môi miệng
Cho con lòng thánh thiện
Lan tỏa từ trái tim.
 
7/9/2012
Song Lam
 
 
ĐỔI ĐỜI
(Mc 7, 31-37)
 
Nhìn vào cuộc sống đời thường
Biết bao cảnh khổ tai ương bất ngờ
Mồ côi, bệnh tật, bơ vơ
Mù lòa, câm điếc mong chờ thi ân
Hằng ngày họ sống cơ bần
Tự ti cách biệt, tự thân mưu cầu
Mơ đời hạnh phúc như nhau
Sinh tồn khỏe mạnh, trước sau an bình
Để dùng miệng lưỡi tôn vinh
Để tai nghe được lời tình thương yêu
Nay thân ta được phúc nhiều
Vẹn toàn đầy đủ phong nhiêu tốt lành
Mở lòng thương phận mong manh
Cảm thông chia sẻ giúp anh em mình
Đừng dùng môi miệng rẻ khinh
Đừng nghe xúc xiểm, bất bình tự cao
Nghe hay, nói tốt ngọt ngào
An bình, hạnh phúc khát khao giữa đời
Làm ta liên tưởng đến lời
Tiên tri loan báo đổi đời tương lai:
“Người què nhảy nhót như nai
Kẻ câm cùng điếc mở tai reo hò
Mù lòa sáng mắt mở to”
Chan hòa vũ trụ sống cho Tin Mừng
Muôn người vui vẻ cùng chung
Chia ngọt sẻ đắng muôn trùng yêu thương
Lạy Ngài hạnh phúc đời thường
Giản đơn bằng chính tình thương mở lòng
 
7-9-2012
Hương Sion
 
 
ÉP - PHA - THA
(Mc 7,  31 - 37)
 
Bỏ vùng Tia, qua Xi-đôn
Đến Biển Hồ ... nức tiếng đồn gần xa.
Vùng Thập Tỉnh sẽ đi qua
Một kẻ điếc, ngọng người ta trình Ngài .
Xin Thầy đặt tay trên vai
Chữa cho khỏi bệnh u hoài, khổ đau.
Chúa nhìn anh, khẽ gật đầu
Kéo riêng ra khỏi đám đông quanh mình.
Đặt ngón tay vào tai anh
Rồi lấy nước miếng bôi quanh lưỡi chàng.
Đã đoạn, ngước lên trời than:
Ép-pha-tha - để phá tan tội tình.
Tức thì tai, miệng đều tinh
Nghe rõ, nói được, tốt xinh dịu dàng.
Thiên hạ khắp nơi bàng hoàng
Ngợi ca Thiên Chúa cao sang cứu đời.
Chúng con câm điếc Chúa ơi
Xin mở tai miệng, vang lời ca khen .
 
Đỗ  Văn
 
 
NGUYỆN CẦU
 
Ta nghe gì những âm thanh đem lại
Lời thét gào như điên dại bên tai
Hay dịu dàng ru giấc ngủ liêu trai
Cho ngày tháng những tàn phai ước vọng
Trong hoang vắng trời mênh mông biển rộng
Gió thì thầm cho cõi mộng chìm sâu
Đến và đi một thoáng bong qua cầu
Thân tan vỡ biến mầu về cát bụi
Nhưng hồn ta trong bơ vơ sầu tủi
Đã bao lần lời Chúa ở bên tai
Nhưng cuồng điên vui kiếp sống bề ngoài
Không lời Chúa tâm như loài hoang thú
Lỗ tai con Chúa ơi xin cứu chữa
Điếc lâu rồi làm thối rữa tâm linh
Hồn tối tăm trong sa ngã nhục hình
Ánh sáng Chúa như bình minh chiếu rạng
Và lưỡi con đẩy đưa dao sắc nhọn
Hại tha nhân như những bọn vô tâm
Lời vị tha nhân ái đã bị câm
Rồi từ đó những sai lầm tội lỗi
Chúa nhân từ dù than con cằn cỗi
Đã thứ tha và cứu rỗi linh hồn
Mở tai con nghe lời Chúa sớm hôm
Và lưỡi con rung lên lời chúc tụng
 
Vincent Khánh Trần
 
 
CHỮA NGƯỜI CÂM-ĐIẾC
 
Đức Giê-su bỏ vùng Tia
Xi-đôn ngã ấy ven rìa mà qua
Đến Ga-li-lê hiền hòa
Vào miền thập tỉnh giao thoa đường dài
Người ta đem đến cho Ngài
Một người điếc ngọng van nài Ngài thương
Kéo riêng anh ra góc đường
Ngài đưa tay đặt vẻ thường tai anh
Nước bọt nhổ bôi lưỡi anh
Nhìn Trời, Ngài thở hắt thành tiếng rên:
“Êp-pha-tha” chẳng sấm rền
Lập tức tai thính, lưỡi nên dẻo hàm
Ngài truyền không được loạn đàm
Nhưng họ ca tụng chẳng cam bưng bình
Thổi đồn danh tiếng uy linh:
“Ông này mọi chuyện thật tình oai phong!
Kẻ điếc nghe được thanh trong
Còn người ngọng nói thong dong rõ ràng”
Mọi lần Chúa phán lời vàng
Sao nay Chúa phải kỹ càng kéo riêng
Đặt tay bôi bọt chẳng kiêng
Nhìn Trời, rên nữa, thiêng liêng nhiệm mầu
Con xin tâm niệm nguyện cầu
Cho tai cho miệng ngõ hầu mở ra
Biết nghe Lời Chúa sâu xa
Biết ca tụng Chúa hải hà hồng ân
Kẻo tai miệng khép lâu dần
Ra câm ra điếc vong ân một đời.
 
Giuse Nguyễn Văn Sướng
 
 
ÉP-PHA-THA
CN XXIII TN-B – (Mc 7, 31 – 37)
 
Phong phú cuộc đời, mối hiệp thông,
 
Tương quan mật thiết, thắm tình nồng.
 
Lắng nghe thương cảm, đời đau khổ,
 
Lên tiếng ủi an, cảnh bất công.
 
Ngôn ngữ an hòa, tan định kiến,
 
Âm thanh đồng điệu, tạo hòa đồng.
 
Tương giao hạnh phúc, nguồn ân huệ
 
Chúa giữa cộng đồng, thỏa khát mong.
 
07/09/2012
Hạt Nắng
 
 
TÌNH HIỆP THÔNG
CN XXIII TN-B – (Mc 7, 31 – 37)
 
Tình hiệp thông, dựng xây đời phong phú,
tạo tương quan với hoàn vũ, nhân sinh.
Bởi định kiến, con cứ mãi vô tình,
bịt tai, im tiếng, ẩn mình, lo thủ phận.
 
Chẳng quan tâm đến tha nhân, thân cận,
ngại tương giao, ngại vương vấn, lụy phiền.
Sợ bận lòng, ảnh hưởng mối lợi riêng,
giả câm, giả điếc, cứ an nhiên, tự tại.
 
Tim cằn cỗi, bao tháng ngày hoang dại,
chợt thấy mình bị câm điếc tâm linh.
Những đam mê, dây trói buộc vô hình,
ngôn ngữ hiệp thông, con vô tình hủy diệt.
***
Đánh mất lương tri, con trở thành câm điếc,
tiếng tình yêu, Chúa tha thiết gọi mời.
Họa ân tình, hình ảnh Chúa Ba Ngôi,
chia sẻ, hiệp thông, yêu thương và hiệp nhất.
 
Lắng nghe tiếng, Đấng Ngôi Lời – Sự Thật,
đem Tin Mừng chiếu tỏa khắp trần gian.
Mối tương quan, bác ái, trao bình an,
lời di chúc nồng nàn, Ngài để lại.
 
Dong duổi bước trần ai, lòng quảng đại,
Chúa chữa lành người câm điếc, khổ đau.
Bài học cho con nhận ra ý nhiệm mầu,
Lòng thương xót của Chúa vô biên, nguồn cứu độ.
***
Thanh tẩy hồn con, Chúa ơi! đầy ham hố,
tính biếng lười, tính cố chấp, kiêu căng.
Mở tai con, nghe Lời Chúa khuyên răn,
Dẹp tan ích kỷ, hòa mình trong cuộc sống.
 
Mở miệng con, hiệp thông niềm khát vọng,
liên kết cộng đồng, lời sự thật tuyên dương.
Công lý, tình thương, một ý chí kiên cường,
Nhường chỗ cho lữ khách, chăn đắp kẻ lạnh căm.
Viếng thăm kẻ cơ bần, ân cần người đau ốm.
Tay ôm người bất hạnh, cơm bánh kẻ đói nghèo.
Tay chèo người áp bức, nâng vực kẻ đấu tranh.
Tạ ơn Chúa, đã chữa lành, con không còn câm điếc.
 
Sống Tin Mừng, dẫu chịu nhiều thua thiệt,
con quyết trung thành,
bởi tin Chúa là Đường, là Sự Thật là Sự Sống đời con.
 
07/09/2012
Bâng Khuâng Chiều Tím
 
XIN CHỮA LÀNH CON
CN XXIII TN-B – (Mc 7, 31 – 37)
 
Chúa dựng nên con, theo hình ảnh của Ngài,
tình yêu diệu vợi, phản ánh tình Thiên Chúa Ba Ngôi.
Hiệp nhất yêu thương, hiệp thông với mọi người,
liên đới cộng đồng, những thăng trầm sóng gió trần ai.
 
Hưởng thụ, an thân, con khép kín tâm hồn,
bịt tai, đoạn tình, sống tật nguyền câm điếc tâm linh.
Mờ tối lương tri, lặng câm, sống bạc tình,
định kiến sai lầm, kiếp ngục tù, lạc lõng, vô ngôn.
 
Chữa lành tai con, Chúa ơi!
Chữa lành miệng con, Chúa ơi!
Để con biết lắng nghe,
Tiếng Tình Yêu - Lời Hằng Sống.
Để con biết hiệp thông,
sống tương giao cộng đồng.
Biết được nỗi đau, của người cùng khổ.
Sẻ chia nâng đỡ, lữ khách đoạn trường.
Ngôn ngữ tình thương, ủi an, đến ai lầm than.
 
Kiến tạo tình thương, theo hình ảnh Ngôi Lời,
lắng nghe lời Ngài, đem Tin Mừng gieo rắc muôn nơi.
Bừng cháy trong tim, ngợi ca Chúa uy quyền,
Danh Chúa rạng ngời, giữa cuộc đời, yêu mến khôn nguôi.
 
09/09/2012
M. Madalena Hoa Ngâu
 
 
CHỮA LÀNH CON – CHÚA ƠI!
CN XXIII TN-B – (Mc 7, 31 – 37)
 
Chúa đưa con vào đời, sống giữa cộng đồng nhân sinh,
mối tương giao thân tình, hiệp thông xây dựng hạnh phúc.
Một con tim thao thức, lắng nghe lời cảm thông,
một tình yêu cháy bỏng, cho nhau lời yêu thương.
 
Chốn phong sương tình trường, lạc giữa thói đời u mê,
xác thân nên nặng nề, bịt tai, câm miệng, khép kín.
Chạy theo điều bất chính, sống im lặng cầu an,
mặc đời gieo ai oán, điếc câm, mờ lương tâm.
 
Chữa lành con, Chúa ơi! Xin chữa lành con,
con tim héo hon, phủ kín đầy sương mù.
Sống trong ngục tù, bóng đêm bịt đường, ngăn lối,
ích kỷ, biếng lười, trói buộc, u uất tương lai.
 
Nắng hồng ân chiếu soi ánh bình minh,
Danh Chúa uy linh, tỏa sáng ơn chữa lành.
Thoát gông tật nguyền, lắng nghe Tin Mừng soi lối,
chia sẻ kiếp người, lời tình yêu thắm trên môi.
 
Đức tin soi đường đời, khai trí sống tình yêu thương,
tiếng lương tâm kiên cường, cảm thông bất hạnh nhân thế.
Một con tim hiến tế, giữa ngàn vạn bất công,
lửa tình yêu nung nóng, cháy lên tình hiệp thông.
 
06/09/2012
Nắng Sài Gòn
 
CHÚA ƠI – XIN CHỮA LÀNH!
CN XXIII TN-B – (Mc 7, 31 – 37)
 
Xin chữa lành. Chúa ơi! Thương xót,
tâm hồn con đắng đót, mong manh.
Tai con điếc đặc, lời lành,
lưỡi con ngọng nghịu, tranh giành phù vân.
 
Tính ích kỷ, đong cân danh, lợi,
thói biếng lười, buộc trói tình thương.
Định kiến, gieo rắc nhiễu nhương,
nhát đảm, sợ sệt, lạc đường hiệp thông.
 
Bởi điếc đặc, cõi lòng đóng kín,
hồn u mê, toan tính dối gian.
Chẳng nghe Lời Chúa bảo ban,
Tin Mừng cứu độ dẫn đàng quang minh.
 
Bởi ngọng nghịu, biết mình an phận,
không quan tâm số phận anh em.
Sự thật che dấu, lem nhem,
xưng mình ngôn sứ, dầu đèn cạn khô.
 
Xin tha thứ, mưu đồ đen tối,
xin chữa lành tội lỗi, u minh.
Mở tai nghe tiếng Thánh Linh,
Mở miệng ca ngợi Công Trình Tình Thương.
 
Tạ ơn Thiên Chúa khôn lường,
cho con lẽ sống về đường hiệp thông.
Ân huệ, sống giữa cộng đồng …
 
06/09/2012 - AP. Mặc Trầm Cung


NHỮNG VẦN THƠ CÔNG GIÁO
********
 
THÁNH THỂ -
SỰ HIỆN DIỆN ĐÍCH THỰC
 
Giêsu hiện diện khải hoàn
Dưới hình bánh rượu vẹn toàn vinh quang
Phục Sinh Thân Chúa vĩnh hằng
Nhiệm Mầu Thánh Thể huy hoàng tràn lan
Bánh thiêng sức sống trao ban
Thần Lương nuôi dưỡng ủi an tâm hồn
Kho tàng ân sủng trường tồn
Chúa luôn hiện hữu đổ tuôn ơn lành
Cung nghinh, thăm viếng thực hành
Siêng năng sốt sáng nhiệt thành trung kiên
Đức tin sùng kính vững bền
Tôn thờ Thánh Thể loan truyền mọi nơi.
 
Lm. Khuất Dũng sss
 
 
CHÚA CHIÊN
"Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì...".
(Thánh Vịnh 23:1)
 
Giê-su là chính Chúa Chiên
Dắt con tới bến bình yên cuộc đời
Sóng đời khốn khổ tơi bời
Gian nan chìm nổi phận người phù vân
Ôi Chiên Mục Tử từ nhân
Chở che bao bọc tấm thân phàm hèn
Vô minh u tối không đèn
Người soi chiếu sáng luyện rèn cho con
Hầu con khỏi kiếp long đong
Sống vui năm tháng chờ mong ngày về
Ngày về hạnh phúc tràn trề
Tuyệt vời con được mọi bề Chúa thương!
 
Nguyễn Sông Núi
 
 
TIẾNG CHUÔNG THÁNH ĐƯỜNG
 
Nhắn người thiện chí khắp muôn phương,
 
Gương thánh nhân soi ,sáng tỏ tường.
 
Phấn đấu: xa rời đàng tội lỗi,
 
Phát huy: tìm đến Suối Tình Thương.
 
Vượt qua lối sống vì tham vọng,
 
Phát triển đường tu có kỷ cương.
 
Văng vẳng tiếng chuông vang cõi thế,
 
Nhắn ai tìm kiếm Nước Thiên Đường…
 
Thế Kiên Dominic
 
 HỌ HẾT RƯỢU RỒI
 
Đám cưới đông vui , rượu ngập tràn
 
Chúa cùng Mẹ dự Ca-na-an.
 
Quan tâm Mẹ thấy hình như thiếu...
 
Để ý gia nhân lẩm nhẩm than...
 
Họ hết rượu rồi , Người nhắc nhở
 
Giờ con chưa đến, Chúa vô can.
 
Múc vào chum vại cho đầy nước
 
Hạnh phúc ngất ngây Chúa Mẹ ban.
 
Đỗ Văn

ĐIÊN GIỮA LOÀI NGƯỜI
Đừng ai tự lừa dối mình. Nếu trong anh em có ai
tự cho mình là khôn ngoan theo thói đời,
thì hãy trở nên như điên rồ, để được khôn ngoan thật.”
(Trích thư Cô-rin-tô: 3, 18)
 
Ngày xưa tôi tự dối mình
Tưởng mình là đứa thông minh hơn người
Bao phen vấp ngã trường đời
Chúa thương nâng đỡ bằng Lời khôn ngoan
Hồn tôi gạt bỏ lo toan
Những gì phù phiếm, đa đoan xin từ!
Đời người một kiếp phù du
Một cơn gió thoảng lá thu lìa cành
Tôi xin làm áng mây xanh
Chẳng mong làm kẻ khôn lanh chợ đời
Mây xanh nhẹ bổng lên trời
Thế gian không hiểu bảo tôi hóa rồ!
Thôi thì tôi cứ điên rồ
Khùng điên trong Chúa Ki-tô cũng đành
Thế gian dẫu có khôn lanh
Làm sao hiểu được cao xanh ý trời
Tôi đành điên giữa loài người
Để hồn tôi được nghe Lời khôn ngoan.
Lời cho tôi sự bình an
Lời cho tôi được ngập tràn ơn thiêng
Cuộc đời xoay chuyển ngả nghiêng
Thì tôi vẫn cứ là chiên của Người
Chiên vào đồng cỏ xanh tươi
Người cho no thỏa thảnh thơi giữa đồng.
Tôi vào một cõi mênh mông
Vẫn không lo sợ vì không một mình
Bên chàng mục tử thông minh
Tôi đi trong tối, thần linh dẫn đường
Tôi đâu còn sợ đường trường
Có bàn tay Chúa Quan Phòng dìu tôi!
 
6/9/2012
Vũ Thủy
 
 
MỪNG SINH NHẬT MẸ
 
Ngay khi Mẹ được sinh ra
Kỳ-hoa-dị-thảo mọc tràn đồng xanh
Yến, oanh đua hót trên cành
Như mưa, trời đổ ơn lành khôn vơi...
Khởi nguyên mãi đến muôn đời
Trong loài tạo vật, mọi thời mọi nơi
Duy nhất mình Mẹ mà thôi
Sinh ra làm mẹ Chúa Trời Ngôi Hai.
 
Mừng sinh nhật Mẹ năm nay
Hiệp cùng giáo-hội, tỏ bày niềm vui
Con dâng lên chuỗi Mân-côi
Ngợi khen danh Mẹ đời đời diễm phúc
Xinh hơn mai, lan, cúc, trúc
Hồn không dính bén mùi tục thế gian;
Đồng-trinh vô-nhiễm vẹn-toàn
Nhân đức rực sáng hơn ngàn trăng sao
Càn-khôn, trong hết mọi loài
Không ai sánh kịp, chẳng loài nào hơn.
 
Mừng sinh nhật Mẹ, lòng con
Chân-thành cảm-tạ ơn lành Mẹ ban;
Đời con được sống bình-an
Cũng nhờ Mẹ đã hằng ngày đỡ nâng.
Lạy Mẹ khoan-thứ từ-tâm
Xin thương tha những lỗi lầm đã qua.
 
Rafael-Faustina H
 
 GƯƠNG CẦU NGUYỆN
“Giải tán họ xong Nười đi lên núi riêng một mình mà cầu nguyện,
 tối đến Người vẫn ở đó một mình” (Mt 14, 23)
 
Ngay sáng sớm Thầy đi cầu nguyện
Núi cao yên vắng quyện lời kinh
Lòng thành vút cõi thiên đình
Tâm tư bày tỏ thảo tình hiếu Cha.
 
Thầy chúc tụng hoan ca Chúa Cả
Hát Thánh thi đáp trả tình yêu
Gương Thầy cầu nguyện sớm chiều
Cho con theo bước dâng nhiều lời kinh.
 
Trong lúc đẫm buồn tình nhân thế
Cảnh vườn dầu nhãi nhệ mồ hôi
Khổ đau lệ ứa tràn môi
Xin thương cất khỏi Cha ơi, chén này.
 
Con phó thác trong tay Cha đó
Chỉ xin Cha chớ bỏ rời con
Lời xin khiến chạnh núi non
Huống hồ là Chúa vẹn toàn yêu thương.
 
Con lữ thứ trên đường tận hiến
Suốt hành trình khẩn nguyện sớm trưa
Buồn vui con cứ thân thưa
Thành công thất bại Chúa thừa biết thôi.
 
Đâu đợi lúc chơi vơi khốn khó
Mới tìm cầu mở ngõ lời xin
Nhưng là yêu mến cậy tin
Chuyên chăm cầu nguyện với tình con thơ.
 
Scholastica
 
 
PHÁ XÂY HÌNH TƯỢNG
 
Phá tượng cũ xây hình tượng mới
Chúa Giê-su đón đợi chờ mong
Đền thờ  phải  luyện tinh ròng
Phá đi dựng lại nội trong ba ngày.
 
Lòng đắp tượng lắt lay tự ái
Tận thâm căn vĩ đại cái tôi
Mầm ung phải nặn ra cồi
Qua đông trụi lá đâm chồi xuân tươi.
 
Chọc thấu Chúa  trò cười tiêu khiển
Tháp Ba-ben loạn tiếng kiêu căng
Tượng mình tự dựng tự thăng
Muốn muôn thần thánh phải đăng quang mình.
 
Giê-su trải  hành trình khiêm hạ
Qua đau thương thánh giá phục sinh
Dìm trong phép rửa hy sinh
Lòng con hồi phục xuân trinh tuyệt vời.
 
Tạo tác phẩm muôn đời danh tiếng
Tình thương Cha điêu luyện công trình
Tha nhân hình tượng anh linh
Khôn ngoan đức trí đẹp xinh cộng đồng.
 
Đơn sơ sống  hiệp thông góp sức
Trọn tin yêu nghị lực phục hồi
Đền thờ của Chúa Ba Ngôi
Con người tuyệt tác tinh khôi  vũ hoàn.
 
Cát Vàng
 
 KHI CON TIM TRỞ CHỨNG
 
Con cứ tưởng con hoàn toàn khỏe mạnh
Thỉnh thoảng cảm mạo, nhức đầu sổ mũi
Nhưng con đã lầm vì con tim gây sự
Làm con suy sụp trong một vài giây phút
 
Một áp lực nặng đè trên ngực trái
Con choáng váng, dồn dập hơi thở nặng nề
Hai mí mắt chảy dài làm mờ tất cả
Con biết rằng mình hoàn toàn ngã quỵ
 
Chỉ những lúc này, con kêu cầu tới Chúa
Nghĩ  lại sao thấy lòng đầy xấu hổ
Chẳng phải kiêu căng tự mãn đấy sao?
Xin thứ tha cho con vì dại dột
 
Có những lúc ốm đau mới biết sức mình
Thật mỏng dòn như bình sành dễ vỡ
Một cơn gió thoảng qua đã làm ngã quỵ
Tan biến theo những dự định ban đầu
 
Có những điều tưởng chừng như bất biến
Đã đổi thay nhanh ngoài sức tưởng tượng
Vì suy nghĩ của con người vốn hạn hữu
Mà Đấng vận hành thời gian là chính Chúa
 
Hình ảnh của thành Sodoma và Gomora
Cơn bão lửa của Nagasaky và Hyroshima
Vẫn tồn tại trong ký ức nhiều thế hệ
Sự hủy diệt của nền văn minh cực đại
 
Những cơn sóng thần đã cuốn trôi tất cả
Những phun trào của hỏa diệm sơn vùi lấp
Những cơn động đất làm sụp đổ những kỳ quan
Để biết rằng thế giới này chỉ cần rung chuyển nhẹ
 
Con nhắm mắt để hình dung những tai biến
Đã xảy ra khi con tim không còn dễ bảo
Để biết rằng thân phận mình yếu đuối
Để  biết cậy trông vào Chúa, Đấng từ nhân
 
Hoàng Công Nga
 
 
CÁI TÔI VÀ CÁI TỘI
 
Chị Tê-rê-sa ơi,
Chị có thấy chút gì là viễn vông về cuộc đời Cha ban?
Chị có thấy chút gì là ảo tưởng về vũ trụ vĩnh hằng?
Nay chị đang ở đâu,
Xin cho em được nhỏ to tâm sự!
 
Chị biết em mê say chị từ bé.
Em chẳng hiểu tại sao,
Chỉ biết lòng mình luôn thổn thức mỗi khi ngắm nhìn đôi mắt chị.
Bây giờ thì em đã hiểu đôi điều,
Chị đã truyền cho em nỗi khát khao Linh Thánh,
Qua bờ môi thơ ngây phó thác của Chị.
Qua vầng trán tinh anh rực sáng Ánh Thánh Linh Cha,
Qua đôi mắt đắm say Tình Cha bất tận,
Chị đã tặng em một đóa hồng.
Đóa hồng của tình con thảo dâng Cha mọi ngày sống.
 
Ôi chị ơi,
Chị luôn nhủ em bay cao và bay lên mãi.
Lực hút địa cầu không đủ lớn để níu kéo đôi chân chị em mình, chị nhỉ!
Em hay nghĩ về Cái Tội và về Cái Tôi “bất hủ”
Ừ , có ai chẳng có tội, trừ Mẹ Maria Phúc Lộc Dư Tràn.
Thầy Giê-Su đã dạy :
Đừng đem theo gì, chỉ đôi dép và gậy đường ta tiếp bước!
Người thiếu phụ lỗi lầm năm xưa,
Đã ra về trong thanh thản.
Bao tội lỗi nặng nề đã tan vào hư vô giữa Tình Cha Con sâu thẳm.
Mỗi lần em nghĩ đến tội,
Là em chỉ muốn gọi Cha ơi!
Mà mỗi lúc như thế,
Em lại thấy Cái Tôi mình nó to và rất ư quan trọng.
 
Chị cứ cho em tâm sự chị nhé!
Em muốn được giữ gìn cái tôi mà Cha đã sinh thành ra em.
Cái tôi của em tuy bé nhỏ,
Mà cũng chẳng thể  lớn bằng giọt nước
 em rót vào chén Thánh cho Linh Mục,
Những năm xưa khi em còn là cậu bé giúp lễ.
Em luôn cầu nguyện xin Cha cho em biết giữ gìn cái tôi.
Để mỗi ngày cái tôi bụi bẩn này
 luôn được tắm gội trong Lòng Thương Xót, của Cha Nhân Từ.
 
Chị ơi,
Không biết em có nghĩ đúng không!
Dường như em cảm nghiệm Cha muốn em không được đánh mất cái tôi,
Cha nhủ em hãy góp cái tôi bé nhỏ ấy cho Cha.
 
Cái tôi em, bé tí xù xì,
Cái tôi em, nhỏ nhen ghẻ lở,
Cái tôi em, cứ ậm ừ năm tháng,
Mà sao Cha lại cứ muốn nó, chị nhỉ!
Mỗi lần em quẳng nó đi,
Cha lại bảo: con hãy nhặt lên.
Mỗi lần em để lạc nó trên mỗi bước đường,
Cha lại nhắc: trong xó kẹt kia, con vào mà kiếm nó.
Dường như mai này,
Khi về trình diện với Cha,
Cha sẽ hỏi:
Con và Cái Tôi con đâu,
Hai đứa phải cùng về cho đủ.
 
À, chị ơi,
Em ngộ ra rồi!
Cái tôi là cái Tự Do Cha ban cho em đấy ạ!
Em cám ơn chị nhiều,
Chị Tê-rê-sa của lòng em hỡi!
Còn cái Tội, sao em chẳng thấy Cha hỏi em bao giờ,
Chị ơi!
 
Em của chị

Jos. Cao Thành Thái

Tác giả bài viết: Hoàng Thi Ca
Từ khóa:

n/a